-
Thử xác định lại địa vị của Nguyễn Văn Vĩnh trong nền văn học Việt Nam
"Ngày 2 tháng 5 vừa rồi, khi học giới nước Nam bị cướp đi mất một Nguyễn Văn Vĩnh mà họ vô cùng trọng vọng, không chỉ các đồng nghiệp và đồng liêu, bè bạn và học trò, mà có thể nói rằng tất cả những ai ở Đông Dương gắn bó hoặc quan tâm đến phong trào tư tưởng của người nước Nam đều xúc động sâu xa. Bởi vì ngay lập tức tất cả mọi người cảm thấy rằng một chút gì thuộc về cái Thiện và cái Dũng đã vừa tắt theo con người có khí chất mạnh mẽ và cao cả ấy" - Nguyễn Văn Tố.
-
Bộ mặt thật của nền giáo dục - Bài 3: Quốc gia văn minh
Nhìn vào những theo dõi toàn bộ sự hình thành những kết quả từ đầu đến cuối của một người học xong đến khi đỗ đạt, ta nhận thấy: Những điều có ích cho cuộc sống của anh ta đọng lại quá ít ỏi. Những kiến thức được coi là tốt đẹp với anh ta khi đi học, qua một thời gian dài đã đọng lại như những kỷ niệm, một thứ kỷ niệm sẽ mờ dần theo năm tháng và rồi nhận ra rằng: những kiến thức đã được nhồi nhét vào óc ta khi còn trẻ như một sự kỳ quặc !
...
Theo quan điểm của tôi: Một Quốc gia lý tưởng trong lĩnh vực giáo dục là một nước dạy được cho tất cả các công dân của mình biết đọc, biết viết. Mỗi người đều có khả năng diễn đạt, biết nghe, biết số học và những phép tính tối thiểu đối với các đơn vị đo lường thường dùng trong công việc của mình. Nếu sự giảm thiểu chương trình CEP(Tiểu học) về hai vấn đề này thôi, sẽ giúp cho tất cả mọi người dễ dàng nắm được, hiểu được. Tôi cầu mong như vậy ! Quốc gia nào thực hiện được cách giáo dục tối thiểu này cho đa số nhân dân của mình, theo tôi, đó là Quốc gia văn minh nhất Thế giới! -
Nền giáo dục khởi đầu của chúng ta là hoàn toàn cổ điển. cách đào tạo của ông cha chúng ta đã áp dụng cũng gần giống như vai trò của những người thầy. Nó cho phép chúng ta là một nước có đồng văn và tạo ra lý tưởng tự trị đối với từng địa phương, tạo nên sự cạnh tranh của những nước nhỏ quay chung quanh một hạt nhân chỉ đạo, đó cũng là một Đế quốc ở trung tâm này. Nguyên lý này đã ra đời từ thời nhà Chu. Chúng ta cần hiểu và quan niệm đúng về ý nghĩa này, ý nghĩa của sự phụ thuộc và nội thuộc trong danh nghĩa, và nhân dân ta không bao giờ gỡ ra được. Tuy nhiên, sự lệ thuộc đó hoàn toàn chỉ có giá trị tinh thần, nó không thể là sự cản trở công cuộc phát triển của tinh thần một quốc gia. Điều này cũng không gặp sự phản đối trong bộ máy cầm quyền nhiều tham vọng của lục địa Trung Hoa, kể cả trong trường hợp, có thể một ngày mai họ trở thành Trung tâm ! Nói như vậy bởi vì: Trong suốt hàng ngàn năm lịch sử của một Đế quốc rộng lớn nhân danh hạt nhân “Thiên tử”, họ đã rất nhiều lần bị hoán vị. Không bao giờ, kể từ người khùng và phiêu lưu như Nguyễn Huệ, cũng không bao giờ có tham vọng thâu tóm, thu phục các bang nhỏ ở phía Nam Trung Hoa vào đất nước An Nam với danh nghĩa là thực hiện sự nghiệp thống nhất, hay chinh phục.
-
Nguyễn Văn Vĩnh: Bộ mặt thật của nền giáo dục
BBT tannamtu.com xin được tiếp tục giới thiệu với bạn đọc một trong hàng trăm bài viết của nhà báo Nguyễn Văn Vĩnh có chuyên đề về đề tài Giáo dục, đăng trên chính tờ báo do mình là chủ bút đầu những năm 30 ở Việt Nam. Đây là một bài viết mà khi đọc, chúng ta sẽ không thể phủ nhận được những kiến thức giản dị nhưng sâu sắc về xã hội và giáo dục của người viết ở hoàn cảnh đất nước đang thoát thai, hình thành một cuộc sống văn hóa, chính trị và lối sống mới. Chúng ta cũng sẽ không thể phủ nhận được tinh thần yêu dân tộc, yêu đất nước này đến mức lo lắng cho tương lai của một Quốc gia, nếu người dân không được hưởng một nền giáo dục đúng. Tác giả đã nức nở bày tỏ nguyện vọng: để có được một dân tộc phát triển, trong một Quốc gia văn minh, ông đã “hét” lên: “ Tôi cầu mong như vậy !”.
-
Học giả Nguyễn Văn Vĩnh: Ta tắm ao ta
Theo nhận xét của nhà văn Vũ Bằng (người được coi là cơ sở của quân báo ta trong một giai đoạn nhất định), Nguyễn Văn Vĩnh là một nhà "học nhiều biết rộng, vấn đề gì cũng biết". Cá nhân tôi nghĩ, thông minh đĩnh ngộ vốn tính trời cho, nếu so với những nhà báo giỏi nhất ở đầu thế kỷ XXI, có lẽ ông Nguyễn Văn Vĩnh cũng chẳng thua kém gì về khả năng thẩm thấu và tinh lọc thông tin để tìm ra những gì có lợi nhất cho sự phát triển người Việt Nam mình.
-
Nguyễn Văn Vĩnh và những bước đầu của văn học chữ Quốc ngữ
Nguyễn Văn Vĩnh là một nhà báo và nhà văn lớn của miền Bắc, đã có những đóng góp đáng kể cho nền văn hóa Việt Nam nói chung và nền báo chí nói riêng những năm đầu thế kỷ XX. Dù được đào tạo trong môi trường Pháp và thân Pháp, ông đã tỏ ra có những công trình tích cực cho dân tộc. Ông học Trường Thông ngôn, rồi làm thư-ký ở các Tòa Công sứ Lào Cai, Kiến An, Bắc Ninh cùng lúc làm cộng tác viên cho hai tờ báo tiếng Pháp Courrier de Hai Phong và Tribune Indochinoise của François-Henri Schneider
-
Cuộc vận động đổi mới văn hóa Việt Nam đầu thế kỷ XX qua Đông Dương tạp chí
(VH-NN) “Cuộc vận động đổi mới văn hóa Việt Nam đầu TK.XX qua Đông Dương tạp chí” là công trình nghiên cứu khoa học sinh viên do sinh viên Ngô Thị Thanh Loan (sinh viên Khoa Văn học và Ngôn ngữ hệ Cử nhân tài năng khó 2007-2011) thực hiện dưới sự hướng dẫn của PGS. TS Đoàn Lê Giang, được Giải Ba Cấp Bộ năm 2010. VH-NN xin giới thiệu Mục 3.2 Đổi mới phong tục. Phong tục là những thói quen có từ lâu đời, ăn sâu vào đời sống xã hội, được mọi người công nhận và làm theo. Hay nói khác hơn, phong tục là cái nết ăn,
-
Nguyễn Văn Vĩnh phê phán thói hư tật xấu của người Việt
Khoavanhoc-ngonngu.edu.vn - Nguyễn Văn Vĩnh là một nhân vật có ảnh hướng lớn đến đời sống chính trị, xã hội, văn hoá Việt Nam vào hồi đầu thế kỷ XX. Nhắc đến Nguyễn văn Vĩnh với cương vị một nhà văn, điều làm người đọc ấn tượng nhất có lẽ là những bài nghị luận sắc sảo, đa dạng trong phong cách, tinh nhạy trong việc nắm bắt các vấn đề thuộc về đời sống được ông thể hiện bằng một lối ngôn ngữ hiện đại, linh hoạt. Loạt bài phê phán thói hư tật xấu của người Việt là một mảng rất điển hình cho phong cách chính luận của Nguyễn Văn Vĩnh và tư tưởng cải cách của ông.
-
Việt hóa kịch Tây - Một quá trình văn hóa
Nguoinoitieng - Từ năm 1913 đến 1917, học giả Nguyễn Văn Vĩnh, chủ bút tờ “Đông Dương tạp chí” đã dịch sang tiếng Việt một chùm hài kịch của nhà viết kịch nổi tiếng người Pháp: Moliere: Trưởng giả học làm sang, Người bệnh tưởng, Người biển lận, đăng liền kì trên tạp chí này với mục đích: truyền bá “văn hoá mẫu quốc” cho xứ Đông Dương thuộc địa. Chính kịch bản văn học được dịch sang tiếng Việt đầu tiên “Người bệnh tưởng” lại thành vở kịch được công diễn đầu tiên nhân ngày thành lập Hội khai trí Tiến Đức (25.4.1920) tại Nhà hát Lớn thành phố Hà Nội, do cặp vợ chồng người Pháp (J.Rény) dàn dựng, cùng vài công chức, giáo viên, y sĩ
-
Người tiên phong vẫn đi phía trước
Cái chết bí hiểm như là điều đã được báo trước khi ông dấn thân vào một cuộc phiêu lưu cuối cùng của một con người nuôi chí tiên phong làm người dẫn đường và chấp nhận làm kẻ lót đường cho những đồng bào cùng chí hướng. Giờ đây nói đến Nguyễn Văn Vĩnh, người ta thường nhắc đến ông như một nhà hoạt động văn hóa. Nhưng Nguyễn Văn Vĩnh cũng xứng đáng được coi là một phong cách doanh nhân hàng đầu có chí tiên phong trong công cuộc làm giàu cho cả kinh tế và văn hóa dân tộc. Hiện thực hôm nay đã chứng minh cho những tư tưởng của ông.
-
Hiểu rõ kẻ thù thì ta hết sợ chúng
Nguoinoitieng - Đã qua nhiều thế kỷ, chữ Hán du nhập vào nước ta, văn tự của ta có lúc giống hệt văn tự của họ, do vậy không tránh khỏi ảnh hưởng và lệ thuộc. Nhiều lúc họ cư xử với ta như một mẫu quốc đối với một tiểu vương quốc dưới quyền. Nhưng qua hàng ngàn năm, họ không đồng hóa nổi chúng ta … và khi ta có chữ viết riêng, thì chúng ta thoát hoàn toàn ra khỏi ảnh hưởng của chữ Hán và văn hóa Hán học của họ. Chỉ trong thế kỷ thứ 20, nhân dân ta vui mừng vì chữ Quốc ngữ được phổ cập rất nhanh, các lớp xóa nạn mù chữ chỉ qua 60 ngày, bất cứ ai cũng biết đọc biết viết thông thạo.
-
Nguyễn Văn Vĩnh, người đi tìm giá trị văn hóa
Nguoinoitieng - Con người ấy đã từ một chú bé nông dân nhà nghèo, phải đi kéo quạt để kiếm sống, đã bộc lộ là thần đồng từ năm lên mười, được đi học và sau đó là một cuộc trường chinh đằng đẵng săn tìm kiến thức và những giá trị văn hoá để khai sáng cho đồng bào đang chìm trong đêm dài nô lệ khốn khổ. Ông đã mất khá nhiều năm làm nghề thông ngôn, thư ký văn phòng cho các công sứ Lao Kai, Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Nội. Ông vừa làm phiên dịch vừa ra báo, viết báo tiếng Việt, tiếng Pháp và là một trong những thành viên sáng lập hay ủng hộ các hội văn hoá









