L’orthographe du Quôc-ngu (Chính tả của chữ Quốc ngữ) (L’Annam Nouveau – Báo Nước Nam mới, số 465, phát hành ngày 28/7/1935)

 

Thưa các bạn độc giả!


Hai bài viết của Nguyễn Văn Vĩnh về chính tả của chữ Quốc
ngữ năm 1932
, có chi tiết kiến nghị với chính quyền đương thời cần có
những quy định mang tính luật pháp đối với việc viết chữ Quốc ngữ, nhằm giữ gìn
và hoàn chỉnh chữ viết mẹ đẻ. Tuy nhiên, sự thờ ơ của nhà cầm quyền đương thời
đã đưa Nguyễn Văn Vĩnh đến việc phải nhắc lại đề nghị này trong bài viết vào năm
1935. Bài viết này là một trong những bài cuối cùng về ngôn ngữ của ông, vì đầu
năm 1936, Nhà cầm quyền ép ông phải chọn con đường sang Lào và ông đã chết tại
đó. Ban biên tập xin gửi đến các bạn độc giả bài viết này.

L’orthographe du Quôc-ngu

(Chính tả của chữ Quốc ngữ)

(L’Annam Nouveau – Báo Nước Nam mới, số 465, phát hành ngày 28/7/1935)

Tình trạng vô chính phủ trong viết chính tả của một số tác giả viết văn bằng chữ Quốc ngữ ở các nhà xuất bản đã chiếm chỗ của một cơ quan có vai trò quan trọng.

Có thể thiết lập được hay không một Ủy ban bao gồm các thành phần khác nhau có chuyên môn để lĩnh trách nhiệm quản lý, kiểm soát, cũng như nghiên cứu và lập ra một cuốn sách hướng dẫn những quy tắc đối với việc viết chính tả chữ Quốc ngữ?! Việc này sẽ giúp những người viết văn và cả các tổ chức xuất bản có chỗ dựa cơ bản, qua đó làm tiêu chuẩn để chỉnh sửa toàn bộ các tác phẩm viết và ấn hành bằng chữ Quốc ngữ được hoàn chỉnh, đem lại cơ sở thống nhất đối với những quy tắc chính tả cho chữ Quốc ngữ ở cả ba miền của Liên bang Đông Dương.

Kinh nghiệm và sự thành thạo của các tác giả đã khuất có những mặt hơn hẳn những tác giả đương thời nếu nhìn lại những tư liệu rất giá trị và không phải bàn cãi về phương diện chính tả như: Cố đạo R.P. Genibrel, Pétrus Ký, Paulus Của. Tôi không có ý định góp ý với các tác giả khác, những người thiếu tính nghiêm khắc trong việc tự kiểm duyệt mình, những người theo lối viết cổ và sao chép không trung thực trong giai đoạn mới đây.

Tham khảo ba tác giả nêu trên, chúng tôi nhận thấy sự hoàn hảo của họ. Nhóm các nhà chuyên môn làm công việc kiểm soát được đề nghị trong Ủy ban nói trên cần được đào tạo để đủ khả năng hiệu chỉnh và sửa chữa toàn bộ các văn bản được viết bằng chữ Quốc ngữ. Các nguyên tắc đề ra phải được áp dụng thật nghiêm ngặt quy tắc của chính tả, cách đánh dấu chấm, phẩy trong một câu phải phù hợp với quy định chung. Công việc kiểm soát này khi hoàn thành phải được cấp dấu xác nhận. Sự xác nhận này có giá trị cụ thể với người sử dụng và chứng minh tính trách nhiệm của các thành viên trong Ủy ban đã làm việc nghiêm túc.

Điều kiện quan trọng khi thực hiện công việc này là sự thành tâm của chính các tác giả trong việc có mong muốn tác phẩm của mình được chuẩn hay không về mặt văn chính tả. Đương nhiên sẽ có tác giả viết văn thiết tha với việc được kiểm soát và tự nguyện tuân theo những quy định do Ủy ban đó đề ra. Những bản thảo của họ sẽ cố gắng đến mức tối đa sự hoàn chỉnh để giảm nhẹ công việc của các chuyên gia kiểm soát. Nếu không, các thành viên của Ủy ban Kiểm tra đó sẽ phải rà soát từng chữ, từng dòng và sẽ kéo dài thời gian cũng như số lượng nhân lực phải tăng lên và lại sẽ phát sinh những hệ quả bất lợi.

Những nguyên tắc tổ chức của một Ủy ban nêu trên để lập được một cuốn sách về các quy tắc trong chính tả chữ Quốc ngữ cần được viết theo nội dung như sau:

1. Chỉ dẫn những chữ có phụ âm đứng đầu mà khi dùng dễ bị nhầm lẫn trong âm ghép. Thí dụ: ch, tr, d, gi, r, s, x.

2. Chỉ dẫn sự khác biệt những chữ có phụ âm đứng đầu ở khu vực Bắc Kỳ, Trung Kỳ với Nam Kỳ. Những liên hệ giữa các từ ghép như: gitr, lnh

3. Những âm ngữ phải nói lái do phong tục kiêng kỵ tên húy ở từng vùng, miền như: chính, chánh, chiếng, thành, thiềng, hoạt, hượt

4. Những từ kép phải được nối bằng gạch ngang.

5. Cách viết đúng danh từ riêng của người và địa danh.

6. Những từ ngữ đã sử dụng quen có gốc phát âm Hán được dùng trong tiếng Việt.

7. Phiên âm theo phát âm trực tiếp.

8. Những từ nước ngoài dùng trong văn bản phải được chỉ dẫn trong ngoặc đơn và ghi cách phát âm theo tiếng Quốc ngữ gần nhất.

9. Cách chấm câu, cách phảy trong một câu phải thích hợp với thể loại văn, kể chuyện hay đối thoại.

10. Cách sử dụng những chữ số và những số lượng cần thiết khi viết bẵng chữ. Những số La Mã và những chữ được phép dùng như chữ số.

11. Cách viết chữ đầu bài (Tít) lớn, nhỏ theo chương mục.

12. Các quy tắc cho việc đánh số trang và số chương.

13. Cách xếp đặt dòng cho những câu thơ và những bài văn suôi có vần.

Trên đây là một số nét cơ bản để đi vào trật tự làm cơ sở và điều kiện để các ấn phẩm khi in ra vừa dễ đọc và vừa dễ truyền bá đối với cả ba Kỳ của nước Nam ta.

Nếu mọi tác giả đều đồng lòng và nhân nhượng lẫn nhau dù chỉ chút ít thôi trong cả ba Kỳ thì các ấn phẩm của họ sẽ dễ dàng được tiếp nhận trong cả nước. Không hề có sự áp đặt nào làm tổn thương đến sự tự do hay những đặc điểm khác nhau của từng vùng, miền khi mỗi một nơi đều có những nét riêng của mình.

Mỗi một Nhà xuất bản, mỗi một cơ sở ấn hành nên có một tủ sách riêng trưng bày các tác phẩm dân gian sau khi đã được chỉnh sửa, rà soát lại văn chính tả theo như quy tắc nêu ở trên, nhất định sẽ thu hút và chinh phục được đông đảo quần chúng hiện đang bị lạc hướng và hoang mang trước tình trạng khá phổ biến, đó là sự vô chính phủ trong viết chính tả của chữ Quốc ngữ đối với một số nhà văn viết chữ Việt.

Với tất cả những ai yêu quý sách đều sẽ thấy vui mừng khi trong tủ sách của mình có những cuốn sách in bằng chữ Quốc ngữ với con dấu xác nhận của Ủy ban Kiểm tra chính tả An Nam.

Nguyễn Văn Vĩnh

Bản dịch của Nguyễn Kỳ

Hiệu đính và chỉnh sửa BBT. tannamtu.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *