NHỜI ĐÀN BÀ – Bài 8

NHỜI ĐÀN BÀ

Đăng Cổ Tùng Báo số 813 ngày 15.8.1907

mamay1900-8c359 Phố Mã Mây khoảng năm 1900

Cứ chiều đến, độ sáu bẩy giờ, đứng ở bờ hồ Hoàn-Kiếm, chỗ gốc cây dừa, trông kẻ đi qua người đi lại, thấy lắm sự ngứa mắt quá. Nhất là trông mấy ông ăn mặc quần áo Tây. Gớm sao mà khéo bắt chước quá, giả thử sự học hành sự buôn bán mà cũng bắt chước quan Tây được khéo thế thì hay quá. Ông thì cổ-cồn trắng, cổ thì nút xanh, nút đỏ, đầu thì mũ cổ, tay thì ba-ton, giầy thì bóng nhoáng, hai ngón tay cái thì khéo gẩy gẩy cái nách áo gilet, cái ráng đi thì ưỡn ưỡn, câu truyện thì khéo nói dún dẩy chẳng khác gì ông Tây mà em trông thấy in ở trong những quyển rao hàng của các hiệu nhớn ở Paris chút nào. Ông thì ngồi xe thực khéo lấy ráng. Ngày xưa cái ô lục-soạn, cái điếu thuốc-lá bọt, nay những cái ấy đã cho là đồ cũ rồi. Cái xe Nhật-bản, bây giờ cũng bỏ, vì An-nam cũng đóng được xe rồi, không quý nữa ; bây giờ có xe cao-xu, êm hơn mà ngồi ưỡn ra bệ vệ hơn nhiều. Tay cầm quyển sách hay là cái nhật-trình, mắt giả lờ trông. Thì lại ra-tuồng nữa.

Em thực là người hiểu sự duy-tân thực. Cách ăn mặc An-nam, đầu đội cái khăn bằng cái dế, búi tóc như quả bưởi, áo lướt-tha lướt-thướt, giầy lẹp-cà lẹp-kẹp, móng tay gãi đầu như người dũ chiếu, thì cũng bẩn lắm thực, em cũng muốn rằng người An-nam theo cách Tây ăn mặc cho gọn-gàng sạch-sẽ, diện-mạo tinh nhanh, nhưng mà thấy những trò sài-sơn của các ông cũng ngứa mắt lắm.

Con người ta đài-điếm phải tùy nơi, như ở Paris là chỗ đô-hội to, có lắm người dư của, giấy-bạc sé không hết thì mấy đài-điếm, chứ ở đây, đến như các ông Tây ăn lương mỗi tháng ba bốn trăm bạc còn ăn mặc phải chăng mà thôi, nữa là các ông, đi làm mỗi tháng mười lăm mười tám đồng, mặc bộ áo đứng ngồi đâu, phải nương tựa, như người dắt đạn trái-phá vào mình, thế thì huýnh làm gì cho nó cực, khó coi lắm, các ông ạ ! Chị em chúng tôi bây giờ không có ngắm áo lắm nữa đâu, mà giời bức này thì đừng thắt cổ quá, lấy gọn, mà nó đọng máu lại, có khi chết oan, rồi thầy thuốc dốt, lại đổ ra là ngọ-cảm.

Huýnh là có dư ăn dư tiêu, ở nhà vợ con sung sướng, bố mẹ không phải chạy giạc ra, nhà cửa ngăn nắp, thì ra ngoài mới nên đài-điếm, chớ nhà như cái chuồng lợn, bố mẹ cái màn nằm không có, vợ có cái áo đổi vai đã tám lần, con thì bồng nhếc bồng nhác, đến tối đánh bộ áo ngỏ ngực, ra diện ở bờ hồ thì còn thú gì ?

Có thừa tiền đi mua sách mà học, tu cái trí lại, trang điểm câu nói cho gẫy gọn, dễ nghe, thì là đẹp, chớ mặt thì xén gọn gàng, như mở miệng ra như miệng cống, thì có thơm tho gì !

Bắt chước Tây ăn mặc cho gọn sạch thì là hay, chứ bắt chước để mà huýnh hãm xằng, thì chẳng thà cứ huýnh bằng quần áo An-nam còn hơn, vì người An-nam ăn mặc Tây, mà dởm quá, thì bị hai lần chửi.

 

ĐÀO-THỊ-LOAN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *