Nhời Đàn bà (bài 4)

Tiếp theo Bài 1

Bài 2

Bài 3

số 806 ngày 27.6.1907

NHỜI ĐÀN BÀ

Hôm nọ chiều tối, tôi có tí việc, phải đi lên nhà bà con. Ra khỏi cửa gặp ba bốn thầy, đương nói truyện với nhau. Tôi đi gần đến nơi, thì ông nào ông ấy im cả truyện lại, nhìn rồi cười, ông thì lang lác, ông thì mắt cú, ở đâu giở ra, ông thì cười có khác tên Phác ở hàng Đào. Hết liếc mắt, hết nghiêng đầu, nghiêng cổ, rồi đến mồm. Tưởng nào truyện tiên, truyện rồng đâu các thầy giở ra để họa may tai con gái, nghe có lấy làm vui chăng ! Ông này thì: “Lại tôi bảo !” Ông kia thì “Mình đi đâu !” Ông tợn quá, thì dơ chân, dơ tay chực nắm lại.

mamay1900-8c359

Phố Hàng Vải 1902

Ảnh phố phường Hà Nội những năm đầu của thế kỷ XX. Nguồn internet.

 

Tội quá ! làm con gái nước Nam có và cho mấy ông ấy vài cái, thì đã bảo rằng đanh-đá, mang-tai mang-tiếng, nhưng qủa lúc bấy giờ, tôi ngứa tay quá.

Đàn-ông đâu, có muốn ve-vãn người ta, thì thiếu gì cách trang-trọng. Bụng có nghĩ càn, thì cũng phải biết giữ cái càn ở trong bụng, chớ đâu lại có đem bêu ra môi ở giữa phố, như là hủi vạch chân tay ở giữa chợ bao giờ.

Những điều tục-tằn, là để cho những đồ không ra gì, tối đến ra ô hàng Khoai, hay đê hàng Đậu mà nói, chớ đâu lại bạ thấy đàn-bà, như mèo thấy mỡ, nói bậy nói bạ, chỉ tổ người ta khinh, chớ ai lại có thương được đến những người tục-tằn như thế.

Hủ-bại là dốt nát, là ăn không, ngồi dồi, là tin ma tin thần, là người một nước ghét nhau, là quan tham lại nhũng, là ai cũng biết giữ cái danh diện sáng. Song hủ-bại, lại còn không biết kính trọng người đàn-bà, là người hèn yếu, là người trăm nỗi bịt miệng, bịt tai, nữa.

Xin các ông anh em bảo nhau một ít, chớ để chị em chúng tôi phải nói đến điều ấy nữa.

ĐÀO-THỊ-LOAN.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *