Nhời Đàn bà (bài 2)

Tiếp theo Bài 1

Bài 2

Đăng Cổ Tùng Báo

Số 802 ngày 30.5.1907.

NHỜI ĐÀN BÀ

Kỳ này em xin bàn một điều này trọng nhất trong đời, là điều giá thú.

Làm thân con gái, một đời xướng khổ, do chỉ ở một sự lấy chồng, mà lấy chồng xưa nay có được tùy ý mình mà kén bao giờ ? Cha mẹ bảo thế nào thì phải thế, mà cha mẹ gả chồng cho, thì chỉ cốt có cái danh. Con ông này, cháu bà kia, thì thuận gả, con gái mới mở mắt ra ở trần gian, biết thế nào mà thuận hay là không thuận. Té ra chỉ các cụ gả thuận mấy nhau, lấy mấy nhau, đến lúc mình nhớn lên, thì sự đã xong rồi, dù có điều gì không như ý, cũng cứ phải ngậm đắng nuốt cay.

anh-hiem-ve-phu-nu-nong-thon-viet-nam-dau-the-ky-20

Cô gái Bắc Kỳ và chiếc bếp của người An Nam

(nguồn Giaoducvn)

Em thiết tưởng như từ xưa đến giờ, đàn ông nước Nam không ra gì, mà cũng cứ nhắm mắt bịt tai, lấy người ta mà đày đọa người ta, thì đã đành. Nhưng từ bây giờ, nếu con giai đã biết xuy xét phải chăng, thì trước khi lấy vợ, hẵng nên so mình xem, có làm được cho vợ sung-xướng hay không, có yêu được mà tự ký biết rằng mình cũng đáng người ta yêu thì hẵng lấy, chớ đừng có thấy của thì cắm đầu cắm cổ, mà làm khổ người ta.

Người con gái lòng chưa yêu ai, là quý như thần tiên, người đàn ông nào chưa nậy được cái nụ cười, mà dám xâm phạm vào là người vũ-phu.

Sự lấy nhau phải có cha mẹ thuận, nhưng cốt ở như cô. Cô chưa cười mà gật, là chớ có vác mặt đến vội.

Sau nữa em xin các cụ đã trót đẻ ra, thì phải nuôi chúng tôi, cho qua buổi cười cợt. Cái giá thú là cái lo, mà ở đời có mùa Xuân là quý, mới nhóm mùa xuân, sao các cụ đã bắt vợ chồng, trước nữa là sinh nở sớm quá, không được con cái khỏe mạnh, sau nữa ba tuổi ranh, làm con còn chưa xong, đã làm vợ làm mẹ thế nào được ?

ĐÀO-THỊ-LOAN.

anh-hiem-ve-phu-nu-nong-thon-viet-nam-dau-the-ky-20 (1)

Thiếu nữ với răng đen, chít khăn mỏ quạ mặc áo tứ thân

(nguồn: Soha.vn)

Vừa tiếp được thơ bà Duy-Thị-Tân trách sao kỳ trước bà ấy gửi bài không vào báo. Kỳ này đã chật chỗ hết rồi, xin bà lại thư cho một kỳ nữa. Và cô Đào-Thị-Loan là người chăm chỉ, đã đến tận Bản-quán xin tình nguyện, kỳ nào cũng có bài, cho nên chúng tôi phải nể. Còn bà Duy-Thị-Tân thì nghe tên, chúng tôi cũng lấy làm ngợ lắm. Giả thử thực đàn bà, thì bài ấy là hay. Nếu là đàn ông, thì khí giài quá. Song dù thế nào, kỳ sau chúng tôi cũng xin vào báo hoặc cả bài hoặc nói rút ngắn lại, nhưng cũng lấy đủ từng ấy ý. Nếu bà Duy-Thị-Tân có phải định muốn vào nguyên như chính bản, thì xin mời Bà lại chơi sơi dầu. Khi Bản-quán chắc hẳn là đàn bà viết bài ấy thật, thì bà chuyền thế nào, cũng phải vâng.

Tòa Soạn báo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *