Nói về sự thật… Có cần một chức danh?

Tình cờ. Năm 2013, sau một thời kỳ dài nghe ngóng, quan sát, và nhận thức, thông qua các diễn biến xã hội có liên quan đến đề tài Nguyễn Văn Vĩnh, tôi xin gặp ông Chu Hảo, Giám đốc Nhà Xuất bản Tri Thức. Khi gặp gỡ và trao đổi với ông Giám đốc, tôi biếu ông một bài viết bằng tiếng Pháp của Nguyễn Văn Vĩnh đã đăng trên tờ L’Annam Nouveau – Nước Nam Mới từ năm 1932, có nhan đề L’ELITE ANNAMITE (Tinh hoa An Nam). http://www.tannamtu.com/?p=1010. Nửa tháng trôi đi…. Trong một hoạt động thường
Continue Reading

Nguyễn Lân…. TÔI.

Thưa các quý vị và các ban! Suốt trong tháng Tám vừa qua, công luận và dư luận ở Việt Nam bàn rất nhiều về cuốn sách đồ sộ gần 700 trang của tác giả Hoàng Tuấn Công, nhận xét, đánh giá và chứng minh những nội dung không hợp lý trong cuốn từ điển tiếng Việt của giáo sư Nguyễn Lân. Nhân danh là người phụ trách trang thông tin chuyên đề về học giả Nguyễn Văn Vĩnh (Tannamtu.com), người được lịch sử mệnh danh là kẻ tiên phong trong quá trình vận động toàn dân Việt Nam tham
Continue Reading

Giỗ bác gái Nguyễn Thị Nội.

(Viết cho những người thân) Cha tôi, Nguyễn Dực (1921 – 2000), có những bốn người chị gái và một em gái. Thật sót xa, vì ba người chị đầu và cô em gái đều mất từ lúc còn rất trẻ. Chúng tôi, thế hệ các cháu chỉ có đôi người biết chút chút về các cô, còn lại, chúng tôi chỉ được nghe cha mẹ mình kể lại vài ba giai thoại về các bác gái của mình. Năm 2007, người con gái duy nhất còn lại của ông nội tôi là Nguyễn Thị Mười (1919 – 2013, sát
Continue Reading

ĐỒNG TÂM, ĐỒNG LÒNG với ĐỒNG ĐẤT – Bài 1

Trang tin Tannamtu với chuyên đề về cuộc đời và sự nghiệp của học giả Nguyễn Văn Vĩnh, điều này đã rõ. Nhưng hơn ai hết, trong bối cảnh lịch sử lộn xộn của cái thời NVV tồn tại, cho dù NVV được mệnh danh là nổi tiếng, một trong những người tiên phong theo phái Tân học, người được lịch sử ghi nhận là người giỏi tiếng Tây hơn cả người Pháp, song ông lại cũng chính là người luôn xưng danh với đời, rằng “Người nhà quê chúng tôi”…. (Sách “Lời Người Man di hiện đại”), mới thấy
Continue Reading

Năm năm im lặng – Kỳ 6 (Kỳ cuối)

Thưa các quý vị độc giả và các bạn! Sau 5 kỳ của chuyên mục Năm năm im lặng, trang tin Tannamtu.com đã chuyển đến các quý vị và các bạn, chúng tôi đã nhận được những ý kiến phản hồi chân thành và xúc động của một số các quý vị. Chúng tôi thành thật xin cảm ơn sự lưu tâm và chia sẻ của các quý vị và các bạn đã có thái độ ủng hộ, cổ vũ tác giả của những bản kiến nghị. Có nhiều quý vị đã an ủi chúng tôi trước những mất mát
Continue Reading

NIỀM TIN BẤT DIỆT – Kỳ 5

Thưa các quý vị độc giả! BBT Tannamtu đã trình bày với các quý vị và các bạn độc giả qua năm kỳ, gồm toàn bộ những văn bản kiến nghị cơ bản của tác giả từ tháng 9 năm 2011, gửi đến những người có trách nhiệm cao nhất của hai Chính Phủ Việt Nam và Pháp, cũng như hai cơ quan Đại diện Quốc tế về những nội dung liên quan đến việc Việt Nam cần có ngày kỷ niệm chữ viết Quốc gia – chữ Quốc ngữ, và xem xét đánh giá những hoạt động văn hóa
Continue Reading

MỘT GÓC SỰ THẬT – Kỳ 4

  (Tiếp theo Kỳ 3) 1. Đảng Cộng sản Đông Dương. Đảng Cộng sản Đông dương ra đời năm 1930, hợp với bối cảnh khi Chính phủ Thuộc địa và Triều đình Nhà Nguyễn lâm vào giai đoạn khủng hoảng nghiêm trọng về chính sách cai trị, cộng với tình hình thế giới và nước Pháp lâm vào suy thoái kinh tế nặng nề. Hàng loạt các biến động xã hội, có tính phong trào, đòi tự do, dân chủ và giải phóng khỏi chế độ cai trị của Thực dân, là thể hiện sự khát khao của một dân
Continue Reading

CÂY CÀNG THẲNG, CÀNG DỄ BỊ CHẶT! – Kỳ 3

    Kỳ 2 (Tiếp theo Kỳ 2) III. NHỮNG HỆ LỤY CHÍNH TRỊ QUA CÁC THỜI KỲ. Nguyễn Văn Vĩnh là người Việt Nam sớm có tư tưởng dân chủ. Ông phải chứng kiến và bị giày vò trước sự lạc hậu cùng cực của một dân tộc nô lệ, ông đã quyết định làm mọi khả năng theo cách tư duy trí tuệ mình có, để giải thoát sự khủng hoảng xã hội. Theo Nguyễn Văn Vĩnh, xã hội bế tắc, lối sống lạc hậu, cuộc sống lầm than của người dân là hệ quả của tư duy
Continue Reading

LỊCH SỬ KHÔNG NGHỈ HƯU – Kỳ 2

Kỳ 1 CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập – Tự do – Hạnh phúc ——————————-                                                                    Hà Nội, ngày 28 tháng 9 năm 2011 Kính gửi:  Bà IRINA BOKOVA, Tổng Giám đốc UNESCO Về việc: Xem xét và đánh giá đúng vai trò lịch sử của nhà báo, dịch giả Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) trong lịch sử giao lưu văn hóa Đông –Tây đầu thế kỷ XX ở Việt Nam. Kính thưa Bà! Tôi là Nguyễn Lân Bình, sinh năm 1951 là công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và là cháu
Continue Reading

CHUYỆN RIÊNG KHÔNG CỦA RIÊNG! – Kỳ 1

Tới năm 2011, sau một thời gian dài, tôi chứng kiến sự băn khoăn đến mức nghi hoặc của dư luận xã hội, của rất nhiều các nhà chính trị, nhà nghiên cứu khoa học, kể cả những người thành danh trong các lĩnh vực khác nhau ở Việt Nam, rồi cả những người nước ngoài quan tâm đến lịch sử văn hóa Việt Nam, đã có thái độ khó hiểu, việc vì sao, một người kiệt xuất, với những đóng góp nổi bật như Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) trong lịch sử văn hóa, lại không có sự nhìn nhận
Continue Reading